Bài viết: Gốm Shino là gì —— Lớp men trắng đầu tiên của Nhật Bản và ngọn lửa nhuộm màu cho nó

Gốm Shino là gì —— Lớp men trắng đầu tiên của Nhật Bản và ngọn lửa nhuộm màu cho nó
Trong gốm Nhật Bản có một sắc trắng không ánh lên. Mềm mại, sâu lắng, phảng phất những chuyển sắc rất nhẹ, nó gần với tuyết lúc hoàng hôn hay ánh trăng rơi trên mặt giấy hơn là một bề mặt đã được đánh bóng. Ở nơi lớp men phủ mỏng, sắc cam ấm khẽ hiện lên, như thể ngọn lửa đã để lại hơi thở của mình trên bề mặt. Đó là Shino (lớp men trắng đầu tiên do Nhật Bản tạo ra)——một trong những loại đồ gốm được âm thầm ngưỡng vọng nhất trong lịch sử trà đạo.
Trước khi có Shino, sắc trắng đến từ “một nơi khác”
Suốt nhiều thế kỷ, những đồ gốm trắng đẹp nhất tại Nhật Bản đều là hàng nhập khẩu. Đồ sứ và men ngọc từ Trung Quốc nhẵn mịn và hoàn hảo. Thế rồi vào cuối thế kỷ 16, giữa vùng núi Mino, thuộc Gifu ngày nay, những người thợ gốm đã làm được điều chưa từng có ai tại Nhật Bản thực hiện——họ tạo ra sắc trắng của riêng mình. Đá trường thạch tại địa phương được nghiền nhỏ, rồi phủ dày lên nền đất mogusa (loại đất sét sáng màu của Mino). Lớp men ấy đục, ẩm dịu và trầm tĩnh, hoàn toàn xa lạ với vẻ hoàn hảo trong veo như thủy tinh của đồ gốm Trung Quốc. Thay vào đó là một hơi ấm mà đồ nhập khẩu không có, cùng tính bất định không bao giờ lặp lại hoàn toàn. Và chính điều ấy đã chạm đến những trà nhân đương thời, những người đang bắt đầu trân trọng sự không hoàn hảo hơn là vẻ hoàn mỹ.
Kato Takaya, người đã liên tục làm Shino hơn bốn mươi năm, diễn tả sức cuốn hút ấy bằng một hình ảnh.
“Cái trắng của Trung Quốc giống như gương. Cái trắng của Shino giống như tuyết. Nó ôm lấy ánh sáng một cách dịu dàng, đồng thời giữ lại hơi ấm. Chawan Shino không phải để nhìn, mà là để cúi xuống nhìn sâu vào bên trong,” Kato Takaya nói.
Hi-iro (sắc lửa)
Cảnh sắc được khao khát nhất trên Shino không thể vẽ nên bằng bút. Ở những nơi lớp men trắng được phủ mỏng——miệng chén, đường gờ và quanh chân đế——sắt trong đất cộng hưởng với ngọn lửa, làm hiện lên một quầng cam đỏ ấm áp. Đó là hi-iro (sắc đỏ cam do lửa tạo nên trong quá trình nung). Nó không bao giờ lặp lại, cũng không thể bị buộc phải xuất hiện theo ý muốn. Trong khi nung, lớp men dày sủi bọt rồi co lại, để lại những lỗ nhỏ li ti như bề mặt quả yuzu, bắt lấy ánh sáng. Trong mắt người am hiểu, đó không phải là những điểm kém hoàn chỉnh, mà là nơi chiếc chawan biểu lộ sức sống rõ rệt nhất.
“Tôi không thể quyết định hi-iro,” Kato nói. “Điều tôi có thể làm chỉ là chỉnh sửa chawan cho ngay ngắn, phủ men mỏng ở nơi trong lòng tôi nghĩ rằng ‘chính là chỗ này’, rồi giao phần còn lại cho lò nung. Khi quầng màu ấy xuất hiện——khi sắc trắng mở ra và hơi ấm thấu qua——đó chính là câu trả lời của lửa. Tôi đã dành cả đời để học cách đặt câu hỏi ấy cho đúng.”
Những hình vẽ đầu tiên trên đất Nhật Bản
Shino còn mang một niềm kiêu hãnh lặng lẽ khác. Trên nhiều đồ vật, những họa tiết giản dị như lau sậy, cây cầu, cỏ và trăng bán nguyệt được vẽ bằng chất liệu sắt lên thân đất mộc, rồi phủ men trắng lên trên. Các họa tiết khẽ nổi lên dưới bề mặt, như được nhìn xuyên qua màn sương. Đây được cho là một trong những thử nghiệm đầu tiên trong lịch sử gốm Nhật Bản về việc vẽ hình bên dưới lớp men. Vì lớp men dày làm mềm các chi tiết, hình vẽ trên Shino không cầu kỳ hay chính xác tuyệt đối, mà giản lược và giàu gợi mở——chỉ vài nét, để phần tiếp theo được trao lại cho người ngắm. Nezumi-shino (Shino xám với họa tiết được tạo bằng cách cạo lớp engobe chứa sắt) và beni-shino (Shino mang sắc đỏ) cũng thuộc cùng một dòng này.
Một dòng gốm biến mất rồi trở lại
Thời kỳ của Shino diễn ra rất ngắn. Khi những lò anagama (lò đường hầm một buồng) cổ dần được thay thế bằng lò leo nhiều buồng vào đầu thế kỷ 17, Oribe nổi lên, còn Shino lùi dần vào quên lãng——kỹ thuật chế tác của nó bị thất truyền suốt ba trăm năm. Những tác phẩm xuất sắc nhất còn sót lại đã trở thành báu vật. Chawan Shino mang tên Unohanagaki ngày nay là Quốc bảo của Nhật Bản, đồng thời là một trong số rất ít chawan được làm tại Nhật Bản nhận danh hiệu này. Vào đầu thời kỳ Shōwa, nghệ nhân gốm Arakawa Toyozō nghiên cứu những mảnh gốm từ các lò cổ ở Mino, rồi dùng kỹ thuật xưa để nung lại và hồi sinh lớp men từng bị thất truyền. Về sau, ông được tôn vinh là Báu vật Nhân văn Sống (Living National Treasure). Con đường ông khai mở lại từ đó đã được truyền từ tay người này sang tay người khác. Kato Takaya trực tiếp học Shino từ Suzuki Osamu——một Báu vật Nhân văn Sống của dòng Shino——và ngày nay vẫn sáng tác trong chính mạch truyền thừa ấy.
Shino hôm nay
Làm Shino trong hiện tại không có nghĩa là sao chép những chawan của thời Momoyama. Đó là tiếp tục gìn giữ tinh thần của chúng bên cạnh ngọn lửa.
“Những người thợ gốm ngày xưa không cố gắng để trở thành truyền thống,” Kato nói. “Họ đang tìm kiếm một điều mới——một sắc trắng chưa từng ai nhìn thấy. Tôi muốn đứng bên cạnh họ, chứ không phải phía sau họ. Sau mỗi lần nung, cho đến giờ tôi vẫn chờ xem ngọn lửa sẽ trao tặng điều gì. Dù đã qua bốn mươi năm, đó vẫn là khoảnh khắc đẹp nhất——khi lò mở ra, và sắc trắng ấy, thật ấm.”
Có thể chiêm ngưỡng các tác phẩm Shino của Kato Takaya tại Gallery Son.